Tại sao phải chém đầu tội nhân vào 'giờ ngọ ba khắc'?
Tại Trung Quốc ngày xưa, tử tội thường bị hành hình vào giờ ngọ ba khắc - giờ vàng cho việc này. Việc chọn thời điểm đó có liên quan đến ma quỷ.
Một bài viết có nhan đề: “Vì sao cổ nhân thường chọn giờ ngọ ba khắc để xử trảm phạm nhân?” đăng trên tờ “Thành Công” kỳ 8, năm 2008 đã đưa ra những lý giải khá thú vị về quy định hành hình này. Theo tác giả, giờ ngọ ba khắc là thời điểm mặt trời ở vị trí trung tâm giữa không trung, là lúc bóng trên mặt đất thu lại ngắn nhất.
Tính theo lịch pháp cổ của Trung Quốc, "thời" và "khắc" chính là hai đơn vị tính thời gian phổ biến trước đây. Trong đó, "thời" tương đương với hai tiếng đồng hồ ngày nay. Một ngày đêm được chia thành 12 "thời". Mỗi "thời" lại được chia nhỏ thành 8 "khắc". Như vậy, một "khắc" tương đương với 15 phút ngày nay. "Khắc" thực chất là vạch khắc trên thùng nhỏ nước để tính toán thời gian. Một ngày đêm sẽ nhỏ hết một thùng nước. Đúng ngọ sẽ rơi vào khoảng 11 giờ đến 13 giờ, nhưng giờ ngọ ba khắc tương đương với 11h45 phút trưa - thời điểm dương khí cực thịnh trong ngày.
Người Trung Quốc trước đây khá mê tín về chuyện giết người. Họ cho rằng, kết liễu sự sống của một ai đó chính là “âm sự”. Dẫu cho người bị giết có đáng tội hay không, nhưng hồn ma của họ vẫn sẽ lởn vởn bám theo pháp quan, quan giám trảm, đao phủ và những người có liên quan tới phán quyết xử tử họ. Vì vậy, hành hình lúc dương khí cực thịnh sẽ trấn át được âm hồn của phạm nhân, khiến thứ ấy không dám xuất hiện trong thời khắc tràn trề dương khí. Đây là nguyên nhân chính khiến người Trung Quốc xưa có thói quen hành hình vào giờ ngọ ba khắc. Nói cách khác, dùng dương khí của đất trời để làm phai nhòa âm khí của người chết là lý do căn bản lý giải vì sao phạm nhân bị xử tử vào thời điểm giữa trưa.
Cũng theo bài viết này, thói quen hành hình lúc giờ ngọ ba khắc còn ẩn chứa một tầng ý nghĩa khác. Trong thời cổ đại, người Trung Quốc quan niệm, tinh lực của con người trở nên “tiêu điều” nhất chính trong thời điểm này. Phạm nhân khi ấy sẽ rơi vào trạng thái mơ màng buồn ngủ, đầu óc kém tỉnh táo minh mẫn, do đó cảm giác đau đớn cũng giảm đi phần nhiều. Chọn giờ ngọ ba khắc để hành hình, nếu xét theo nghĩa này, cũng là nghĩ cho phạm nhân, cũng là xuất phát từ ý nghĩa nhân văn, từ tình người. Nhiều tiểu thuyết của Trung Quốc khi nhắc tới chuyện hành hình phạm nhân thường đặt trong bối cảnh mùa thu hoặc mùa đông. Thực chất, xử tử kẻ tù tội trong những tiết trời này xuất phát từ quan niệm “xuân sinh, hạ trưởng, thu thâu, đông tàng” của người xưa. Trong bốn mùa của năm, tiết thu và đông thường lạnh hiu hắt, cảnh vật buồn bã âu sầu, phù hợp với “sát lệnh” của đất trời. Vì vậy, kẻ tử tội bị hành hình vào những mùa này cũng là điều dễ hiểu.
Riêng thời Đường, thời Tống, triều đình đặt ra quy định khá nghiêm ngặt về chuyện xử tử phạm nhân. Theo đó, từ tiết Lập xuân tới Thu phân, vào tháng giêng, tháng 5, tháng 9 hằng năm, hay ngày trai giới, đại tế, ngày mùng một, rằm, ngày rơi vào 24 tiết khí, ngày thượng huyền, hạ huyền, ngày “cấm sát” trong tháng như mùng 1, mùng 8, 15, 18, 23, 24, 28, 30 đều không được phép thi hành án tử. Lúc đất trời không thịnh dương khí, tức khi “mưa chưa tạnh, mặt trời chưa lên”, chuyện xử tử cũng không được diễn ra. Do vậy, trong thời nhà Đường, nhà Tống, án tử chỉ được thực thi trong chưa đầy 80 ngày của năm. Tới thời Minh, Thanh, hình pháp cũng quy định thời gian xử tử tương tự như nhà Đường, Tống và không áp đặt một thời gian cụ thể.
Một bài viết có nhan đề: “Vì sao cổ nhân thường chọn giờ ngọ ba khắc để xử trảm phạm nhân?” đăng trên tờ “Thành Công” kỳ 8, năm 2008 đã đưa ra những lý giải khá thú vị về quy định hành hình này. Theo tác giả, giờ ngọ ba khắc là thời điểm mặt trời ở vị trí trung tâm giữa không trung, là lúc bóng trên mặt đất thu lại ngắn nhất.
Tính theo lịch pháp cổ của Trung Quốc, "thời" và "khắc" chính là hai đơn vị tính thời gian phổ biến trước đây. Trong đó, "thời" tương đương với hai tiếng đồng hồ ngày nay. Một ngày đêm được chia thành 12 "thời". Mỗi "thời" lại được chia nhỏ thành 8 "khắc". Như vậy, một "khắc" tương đương với 15 phút ngày nay. "Khắc" thực chất là vạch khắc trên thùng nhỏ nước để tính toán thời gian. Một ngày đêm sẽ nhỏ hết một thùng nước. Đúng ngọ sẽ rơi vào khoảng 11 giờ đến 13 giờ, nhưng giờ ngọ ba khắc tương đương với 11h45 phút trưa - thời điểm dương khí cực thịnh trong ngày.
| Tranh mô tả cảnh xử trảm phạm nhân trong xã hội cổ đại Trung Quốc. |
Người Trung Quốc trước đây khá mê tín về chuyện giết người. Họ cho rằng, kết liễu sự sống của một ai đó chính là “âm sự”. Dẫu cho người bị giết có đáng tội hay không, nhưng hồn ma của họ vẫn sẽ lởn vởn bám theo pháp quan, quan giám trảm, đao phủ và những người có liên quan tới phán quyết xử tử họ. Vì vậy, hành hình lúc dương khí cực thịnh sẽ trấn át được âm hồn của phạm nhân, khiến thứ ấy không dám xuất hiện trong thời khắc tràn trề dương khí. Đây là nguyên nhân chính khiến người Trung Quốc xưa có thói quen hành hình vào giờ ngọ ba khắc. Nói cách khác, dùng dương khí của đất trời để làm phai nhòa âm khí của người chết là lý do căn bản lý giải vì sao phạm nhân bị xử tử vào thời điểm giữa trưa.
| Cảnh xử trảm thời nhà Thanh được người nước ngoài chụp lại. |
Cũng theo bài viết này, thói quen hành hình lúc giờ ngọ ba khắc còn ẩn chứa một tầng ý nghĩa khác. Trong thời cổ đại, người Trung Quốc quan niệm, tinh lực của con người trở nên “tiêu điều” nhất chính trong thời điểm này. Phạm nhân khi ấy sẽ rơi vào trạng thái mơ màng buồn ngủ, đầu óc kém tỉnh táo minh mẫn, do đó cảm giác đau đớn cũng giảm đi phần nhiều. Chọn giờ ngọ ba khắc để hành hình, nếu xét theo nghĩa này, cũng là nghĩ cho phạm nhân, cũng là xuất phát từ ý nghĩa nhân văn, từ tình người. Nhiều tiểu thuyết của Trung Quốc khi nhắc tới chuyện hành hình phạm nhân thường đặt trong bối cảnh mùa thu hoặc mùa đông. Thực chất, xử tử kẻ tù tội trong những tiết trời này xuất phát từ quan niệm “xuân sinh, hạ trưởng, thu thâu, đông tàng” của người xưa. Trong bốn mùa của năm, tiết thu và đông thường lạnh hiu hắt, cảnh vật buồn bã âu sầu, phù hợp với “sát lệnh” của đất trời. Vì vậy, kẻ tử tội bị hành hình vào những mùa này cũng là điều dễ hiểu.
Riêng thời Đường, thời Tống, triều đình đặt ra quy định khá nghiêm ngặt về chuyện xử tử phạm nhân. Theo đó, từ tiết Lập xuân tới Thu phân, vào tháng giêng, tháng 5, tháng 9 hằng năm, hay ngày trai giới, đại tế, ngày mùng một, rằm, ngày rơi vào 24 tiết khí, ngày thượng huyền, hạ huyền, ngày “cấm sát” trong tháng như mùng 1, mùng 8, 15, 18, 23, 24, 28, 30 đều không được phép thi hành án tử. Lúc đất trời không thịnh dương khí, tức khi “mưa chưa tạnh, mặt trời chưa lên”, chuyện xử tử cũng không được diễn ra. Do vậy, trong thời nhà Đường, nhà Tống, án tử chỉ được thực thi trong chưa đầy 80 ngày của năm. Tới thời Minh, Thanh, hình pháp cũng quy định thời gian xử tử tương tự như nhà Đường, Tống và không áp đặt một thời gian cụ thể.
Minh Hạnh (theo Fenghuang, Ce.cn)
gucafe.net : Cuoc-song
Cuoc-song
2012-10-27T15:10:00+07:00
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)
Tìm theo Nhãn
Biệt thự View hồ
Buoidaxanh
Bài thuốc dân gian
Bán Gấp
Bạc Liêu
Cafe-sách
Cai-dat-win
Chợ thiên bình
Cung-cấp
Cuoc-song
Cá ngựa
Căn hộ
Dự án hooc môn
FORSUN
Giảm cân
Góc cảnh giác
Khách hàng
Khách sạn
Ki ốt chợ TTTM
Kinangseo
Kinh nghiệm
Kĩ Năng Seo
Kế sách
LAN GẤM
LAN-GIONG
Luật hấp dẫn
Mitsieusom
Mon-an-viet
Nhadat
Nhà Bán Biên Hòa
Nhà Lẻ
Nhà cho thuê
Phanmem
Phong thủy
Phú Quốc
Phước thái
Phố thương mại
Quangcao
Ruou-nhan
Rượu nho
SAIGON INTELA
Sakura Gaing Điền
Sakura Valley
Sang nhượng
Sapphire Town
The Viva City
Thietkewebsite
Thiết kế website
Thu-Thuat-blog
Thuthuat
Thuốc trị sỏi thận
Thông Tin Dự án
Thế giới điện thoại
Thủ thuật seo
Tin tức BĐS
Truyen-cuoi
Trị cảm cúm
Trị sẹo vết thâm
Trị sỏi thận
Trị ung thư
Video-tieng-han
bai-hoc-hay
cafe sạch
datnen
datnenbinhduong
datnendongnai
datnensohong
datnenvisip2
gioithieu
hoc-tieng-anh
sỏi thận
thuốc quý trị ung thư
trị sẹo thâm
tuyendung
Đã-bán
Đất lẻ
Đất nhơn trạch
Đất nền sổ hồng
Đất sổ riêng an viễn
Đất thổ cư
Share your views...
0 Respones to " Tại sao phải chém đầu tội nhân vào 'giờ ngọ ba khắc'? "
Đăng nhận xét